Hạnh phúc lần nữa

Bố mẹ chưa bao giờ là hoàn hảo cả!

Bố mẹ chưa bao giờ là hoàn hảo cả!

Nhưng bố mẹ luôn đòi hỏi con mình phải luôn đúng là sao?
Từ khi tôi mở rãnh giờ 22h trên page của mình với tên gọi: [Tôi phải làm sao với con mình?] để đăng tải những lá thư nhiều bậc cha mẹ gửi cho tôi, tôi đã nhận được khá nhiều những inbox của các bậc làm cha làm mẹ. Nhiều nhất vẫn là câu hỏi: Nói sao để con hiểu? Làm sao để con nghe lời? Phải làm gì khi con cái bật lại cha mẹ tanh tách? Có cách nào để con chịu hiểu nỗi lòng cha mẹ? Nào là con bướng bỉnh, không nghe lời, có thái độ chống đối, làm những việc bố mẹ không muốn, không chấp nhận nổi… Hàng trăm những inbox như thế, từ các cha mẹ, đặc biệt là cha mẹ có con đang ở tuổi dậy thì, từ 9-15, 16 tuổi, cái tuổi mà dở ông dở thằng.
Có thể mọi người cho rằng tôi may mắn khi 3 đứa con của mình ngoan ngoãn, nghe lời cha mẹ và không quậy tung nóc như con của nhiều người. Nhưng sự thực thì chả phải đâu. 3 đứa nhà tôi cũng chẳng phải dạng vừa đâu. Chỉ là chúng tôi đều nhìn nhau mà sống, lựa chiều nhau mà cư xử. Vợ chồng tôi đều luôn tự xác định trước 3 đứa: Bố mẹ của các con chưa bao giờ là hoàn hảo cả. Là vợ tôi chưa bao giờ phải gầm lên với 3 đứa. Nàng luôn là người mẹ hiền lành của 3 đứa. Nhà chỉ có tôi là kẻ hay gầm thôi, nhưng chúng càng lớn thì tôi càng ít gầm hơn. Cũng là bởi tôi nhận ra tôi có quát tháo chúng cũng chả có ích lợi gì. Vì quả thật, trong nhà này, chúng sợ bố một thì chúng sợ mẹ 10. Dù mẹ chúng chưa khi nào phải quắc mắt lên chứ đừng nói là gầm. (Mẹ nó chỉ gầm với bố thôi, haha). Tôi nhận ra rằng quát tháo chả khiến mọi thứ tốt lên chứ đừng nói là đòn roi. Quát con chỉ khiến đứa trẻ hãi chứ không khiến chúng sợ mà không làm. Chúng chả sợ gì đâu. Như tôi ngày xưa, mẹ tôi quát tôi từ sáng sớm đến tối mịt, chửi tôi mỗi ngày, cơ mà tôi có sợ mẹ đâu, vẫn tai này sang tai nọ. May cho mẹ là tôi là thằng vô tâm, không bị tổn thương vì những lời mắng chửi của mẹ. Thậm chí lớn hơn thì nhận ra mẹ mình tính khí vậy chứ yêu mình chết đi được. Nhưng tôi cũng biết, nhiều đứa trẻ 25-35 tuổi rồi vẫn inbox cho tôi về những tổn thương ngày bé khi bị mẹ chửi bới. Chửi mắng con, quát tháo con và cả đánh đập con không phải là cách để dạy con cả. Bởi khi chúng ta chửi mắng, quát tháo, đánh đập chúng dù nhân danh lòng yêu thương, muốn con tốt hơn, ngăn con phạm lỗi… thì cũng chỉ là phát xuất từ cơn giận dữ của chúng ta, sự bất lực của chúng ta khi “nói mãi nó không nghe. Nói nhẹ nhàng rồi mà nó vẫn trơ trơ ra”. Càng sốt ruột muốn con tốt hơn, chúng ta càng đẩy con cái sang phía đối đầu thay vì đối thoại. Càng dùng nhiều hình phạt càng khiến đứa trẻ đối phó thay vì cùng cha mẹ tìm ra đối sách tích cực. Phạt một đứa trẻ hư không thể và không nên bằng những thứ tiêu cực, xấu xí như vậy. Bởi lúc chúng ta giận lên, nếu tụi nó chụp ảnh lại, chắc chắn nhìn rất hãi.
Vợ chồng tôi luôn chọn cách làm… nước. Là trôi theo cùng chúng nó đi. Ở bầu thì tròn đi, ở ống thì dài đi. Chúng tôi như nước bao quanh chúng, thuận dòng cùng chúng. Ờ, anh Bách điểm kém ư? Có giải pháp nào không? Học kém vậy thì hơi ê mặt nhể? Cơ mà ê mặt anh chứ chả ê mặt tôi. Anh học kém bạn bè anh biết chứ bạn bè tôi chả biết đâu. Giải pháp là gì? Bố mẹ có thể giúp anh điều gì để thay đổi? Ờ, cô My lúc nào cũng nhăn nhó cái mặt xấu ghê. Cái tính cách đó sau này thằng nào vớ phải có khi nó chạy mất dép đấy. Nhưng cũng chả sao, nhăn nhó gặp kẻ nhăn nhúm thôi. Mà mẹ ngày xưa cũng nhăn nhó thế đấy. Nhưng lớn lên là tự khắc biết thay đổi. Gen của mẹ mà, lo gì. Kết quả là thế nào tôi không biết nữa vì 2 đứa nó vẫn cần thời gian để tự thay đổi cùng sự giúp sức của bố mẹ. Phải, luôn cần thời gian. Paris có phải xây trong một đêm đâu kia chứ, nhỉ? Nhưng tôi biết, 2 đứa nhà tôi sẽ nghĩ về điều đó chứ không phải cố chống đối cha mẹ, muốn phản ứng lại với cha mẹ. Triệt thoái mọi phản ứng tiêu cực từ con cái bắt đầu từ việc cha mẹ đừng phản ứng tiêu cực với con.
Chúng ta giờ là cha mẹ, nhưng chúng ta cũng đã từng giống tụi nó khi ở tuổi tụi nó. Ừ thì có người sẽ tốt hơn con mình bây giờ. Nhưng nghĩ coi, mục tiêu của chúng ta là gì? Là muốn thay đổi con cái chúng ta để chúng tốt hơn đúng không? Vậy trước nhất, hãy thay đổi chúng ta đi cái đã. Muốn con coi chúng ta là bạn để có thể mở lòng tâm sự với chúng ta nhưng nếu ta vẫn khư khư giữ quyền làm cha, làm mẹ thì con cái chúng ta làm bạn với chúng ta kiểu nào? Mà làm bạn nhiều khi không bằng làm… đồng bọn. Chỉ đồng bọn mới khiến chúng chịu chia sẻ. Chứ bạn thì cũng có bạn this, bạn thast.
Tôi vẫn cho rằng cha mẹ hãy làm… nước. Khiến chúng muốn thoả thích vẫy vùng. Khiến chúng muốn uống chúng ta mỗi ngày. Khiến chúng không phải đề phòng chúng ta. Trong 4 thứ gây hoạ, Thuỷ đứng đầu rồi mới đến Hoả, Đạo, Tặc. Cứ như nước đi. Lững lờ bên con. Rình cơ hội thì quấn phăng chúng đi bằng cơn đại hồng thuỷ 😃
Tôi vẫn muốn khuyên các bậc cha mẹ đừng cố trở nên hoàn hảo. Hãy là những bố mẹ chơi được, cũng có thứ không hoàn hảo để được con cái căn chỉnh, “dạy dỗ” lại chúng ta. Vẫn sai đầy ra để chúng được trách cứ và chúng ta được xin lỗi chúng. Là tôn trọng quyền làm con của chúng. Quyền làm con to lắm, lớn lắm, sức mạnh lắm. Nó bình đẳng với quyền làm cha, quyền làm mẹ. Không phải bạn hạ thấp bản thân xuống mà là bạn phải đưa con bạn lên cao. Để hai bên cùng phải tôn trọng nhau. Quyền lợi càng cao thì trách nhiệm càng lớn. Là cùng nhau xây dựng trách nhiệm đi cùng quyền lợi. Nhưng cũng phải liệu cơm mà gắp mắm, đừng bắt chúng phải chịu trách nhiệm với những điều chúng khó làm, chưa làm được hoặc chưa biết phải làm thế nào. Mà muốn thế, nhớ lại xem, bản thân mình ở tuổi đó thế nào, bạn bè mình ở tuổi đó thế nào.
Bực mình là tự làm mình bực. Sao phải rước bực vào mình? Kỳ công nhưng không kỳ vọng. Làm tốt khả năng của mình trước đã. Nên tôi thích điên lên cái câu: Cha mẹ có hạnh phúc thì con cái mới hạnh phúc. Nên tôi cứ làm cha mẹ hạnh phúc cái đã. Con ở với mình cả cuộc đời phía trước, hôm nay chưa sửa được tính xấu này thì mai sửa, mai không sửa được thì mốt sửa, mốt không sửa được thì… chả sửa nữa. Vì chúng ta chả có nhiều năm tháng để ở bên chúng nó nữa đâu, sau 18-20 tuổi, chúng lại bay thôi mà. Vấn đề là con chúng ta có thế nào chúng ta cũng đâu thể bỏ rơi mà, phải không? Vậy nên hôm nay không sửa, mai gặp chuyện không hay, chúng ta vẫn phải nhảy vào cứu. Hôm nay có sửa, mai cũng vẫn có thể gặp chuyện không hay, chúng ta càng không thể đứng im kệ chúng. Đằng nào cũng vẫn phải giơ đầu chịu báng mà. Vấn đề cốt lõi vẫn là phải để con có thể nói chuyện với chúng ta, có thể về kêu khóc với chúng ta chứ không phải tự lo để rồi trầm cảm. Tôi vẫn nghĩ, đáng sợ nhất là con tự ngắt kết nối với chúng ta, chứ những thứ rắc rối chúng đang có, đang khiến chúng ta bực dọc, khó chịu chỉ là chuyện nhỏ. Paris không xây xong trong một ngày, nhớ cho!
Bố mẹ chả hoàn hảo đâu, nhưng chúng ta có thể giúp nhau cùng hoàn hảo. Nào, giờ thì làm đồng bọn với chúng đi nào…

Tin liên quan

Chồng hết yêu em vì em hay chửi anh ấy
Chồng hết yêu em vì em hay chửi anh ấy
Anh cho em hỏi, chuyện em là như thế này ạ! Chồng em quen em và rất yêu em, 1,5 năm chúng em kết hôn, do em biết anh hiền lành, yêu em nhiều và luôn nhường nhịn em nên em càng ngày càng quá đáng, em chửi anh, xúc phạm anh dù chuyện ko đáng gì, thật sự lúc đó em quá ngu ngốc nên hành xử như vậy ạ.

26-01-2022 09:25:00

0
0
0
0
Em không còn lối thoát
Em không còn lối thoát
Em theo dõi trang từ lâu. Rất nhiều lần muốn nhắn lời tâm sự mà không biết bắt đầu như thế nào. Em năm nay 29t. Chồng em 36t. Chúng em lấy nhau đến nay là 8 năm.

26-01-2022 09:23:00

0
0
0
0
Nàng!
Nàng!
Nàng - hai mươi sáu tuổi, cái tuổi đã đủ để phân biệt được những lời ong bướm, gạ gẫm mà nàng vẫn được nhận mỗi ngày.

26-01-2022 09:22:00

0
0
0
0
45 câu hỏi để bắt đầu cuộc trò chuyện miên man với lũ trẻ
45 câu hỏi để bắt đầu cuộc trò chuyện miên man với lũ trẻ
Bạn sẽ bất ngờ lắm đấy khi nghe con bạn trả lời những câu hỏi này. Và hãy bắt đầu cuộc thảo luận miên man với con bạn nhé!

26-01-2022 09:19:00

0
0
0
0
Vợ muốn tôi cho con đi làm
Vợ muốn tôi cho con đi làm
Năm nay Hà Nội vẫn quyết định cho thi 4 môn. Con trai tôi đăng ký đủ 3 nguyện vọng nhưng với lực học của con, tôi biết, thế nào nó cũng thi trượt. Vì nó khá là lười học.

25-01-2022 14:22:00

0
0
0
0
Tôi chỉ muốn con tôi bình thường
Tôi chỉ muốn con tôi bình thường
Việc cho con đi nhà trẻ sớm nên hay không đã từng là một đề tài gây chia rẽ gia đình ghê gớm trong nhà tôi và cả trong nhiều nhà bạn bè tôi. Thậm chí nó còn gây chia rẽ cả bạn bè khi trà dư tửu hậu ngồi buôn bán chuyện trò với nhau.

25-01-2022 14:18:00

0
0
0
0
Hôn nhân là cho đi & nhận về
Hôn nhân là cho đi & nhận về
Có những người, chồng tử tế bao nhiêu, vợ lại tệ hại bấy nhiêu. Có những người, vợ nỗ lực bao nhiêu, chồng lại vô tâm hững hờ bấy nhiêu. Nên các cụ dạy rằng: “Thế gian được vợ hỏng chồng”.

25-01-2022 14:13:00

0
0
0
0
Cho đi là đã nhận về!
Cho đi là đã nhận về!
Tôi nhớ như in ngày 20 tuổi, bố bảo tôi: Phải giữ võ! Như câu chuyện ngụ ngôn con Mèo dạy con Hổ ấy! Con Mèo giữ võ trèo nên thoát khỏi nanh vuốt Hổ. Và bố kể chuyện đời bố! Những bài học xương máu của đời bố!

25-01-2022 11:28:00

0
0
0
0
Anh thương em biết bao nhiêu?
Anh thương em biết bao nhiêu?
1. ĐÀN ÔNG THƯƠNG VỢ: sẽ luôn lắng nghe dù có thể lâu lâu mới hiểu. Nhưng thà thế còn hơn để thằng khác lắng nghe và nhân tiện làm chồng chốc lát với vợ mình.

25-01-2022 09:49:00

0
0
0
0
Thanh niên chuẩn đừng nghĩ như "các cụ"
Thanh niên chuẩn đừng nghĩ như "các cụ"
Chuẩn thanh niên nên sẽ không nghĩ như các cụ, không đầy đầu định kiến. Người già hay sống bằng thói quen hơn đám trẻ.

25-01-2022 09:46:00

0
0
0
0

Bấm để xem thêm

banner

Chỉ cần nhập thông tin vào form dưới đây. Chúng tôi sẽ có phản hồi ngay cho bạn

infoChuyện khó nói:

Xem chi tiết >>